May 28, 2005 - Kỳ rồi tôi ghé Hong Kong. Gần 20 năm mới trở lại phi trường Kai Tac. Nơi đây hồi 1982, lớ ngớ xách cái túi ICEM để chờ hướng dẫn lên máy bay sau hai năm sống trong trại tỵ nạn. Cạnh tôi, người Vợ trẻ măng, lóng ngóng, ngơ ngác như chim mới ra ràng. Hai mươi năm sau trở lại một mình, bồi hồi, nhìn quanh nhìn quẩn thấy mình già đi, vật đổi sao dời, mới đó mà đã hơn 20 năm biệt xứ.
Lòng vòng mấy tiếng đồng hồ, chẳng mua được món nào ra hồn. Đồ bày biện trong mấy gian hàng trông rẻ tiền, lớp nhớp. Tôi muốn mua cái gì đó tặng Vợ, để nhớ lại khoảng khắt 20 năm trước hai đứa từng bỡ ngở rụt rè. Tôi cũng chợt nhớ Hong Kong bây giờ thuộc quyền cai quản ông chủ Trung Cộng, không thấy bóng dáng mấy anh cảnh sát Anh (a-xề) quen thuộc, đi lên đi xuống. Hình như phi trường này không còn tấp nập, dập dìu khách nữa. Các chuyến bay quan trong ít ghé Hong Kong, du khách cũng thưa thớt. Hồi chưa đi tôi náo nức tìm lại cảm giác, đến rồi thất vọng, chỉ chờ dịp để lên lại máy bay. Lòng dặn lòng chắc không bao giờ trở lại Hong Kong làm gì.
Tối nay tôi phải đi xuống phố để kiếm cái gì lót bụng. Ăn toàn đồ ở khách sạn đã thấy chán rồi. Đồ ăn bày biện cho đẹp mắt nhưng ăn chẳng ra hồn, cứ nhàn nhạt, cái nào cũng giống nhau. Xứ Tàu, dọc trên đường chổ nào cũng thấy bán đồ ăn. Đi nước này, nước nọ, cái thú vui nhất là tò mò coi thử dân bản xứ ăn gì. Hôm nào bạo gan thử một tí, bằng không lấy mắt ngó thiên hạ ăn.
Ở Đài Bắc, muốn ăn đồ biển đừng vô nhà hàng sang, ăn trên đường phố mát tay, mát mắt. Đủ loại cá, mực, ngêu sò ốc hến, cua tôm làm sạch sẽ bày trên đường. Người mua thích ăn con nào lấy bỏ vô trong dĩa, người bán sẽ tùy theo món mà nấu cho bạn. Cá thì chiên, xào, kho…mực luộc, cua rang…. Bạn muốn ăn thêm rau, măng, ớt đậu có đủ loại đi kèm, lúc chiên, lúc hấp. Tôi đứng coi mát mắt nhưng chẳng dám ăn con nào hết. Thấy cũng sờ sợ vì để ở ngoài lâu quá, thức ăn không đủ lạnh làm virus sinh sản, ăn không cẩn thận ôm bụng hết vui.
Đi lòng vòng tôi ghé vô cái quán bán nhân sâm bổ lượng. Ngồi đại xuống ghế, dòm chung quanh thấy thiên hạ tụm năm tụm ba, xí xô xí xào, ăn uống vui vẻ, nên bấm bụng ăn chơi cho biết. Đi các nước Á Châu phần nhiều ăn uống theo kiểu chỉ hình. Ở Đài bắc hay Hán thành, giỏi lắm biết nói hai tiếng cám ơn, gặp người bán hàng không nói được Anh ngữ mình ú ớ ra hiệu, nhìn hình chỉ trỏ, giống như thằng câm. Tôi chỉ đại cái hình để trên bàn, giá 50 đồng, tương đương gần $1.50 US dollars. Cô hầu bàn bưng ra một ly, có chút đá vụn, bên dưới hạt sen trộn chung với khoai môn. Hạt sen thiệt mềm, ngọt lịm, còn khoai môn thì dẽo nhẹo, bỏ vô miệng chưa xong đã muốn bỏ thêm muỗng thứ hai. Quá đã, hèn chi khách đứng ngồi đông nghẹt. Tôi nhủ thầm, như vậy là ngày mai trở lại thử món chè khác được rồi.
Tối đến, các quán bar nhộn nhịp, đèn xanh đèn đỏ. Đi ngang qua nghe tiếng nhạc dập dềnh. Ở khu này, gần 90% du khách là người Nhật, nhà hàng Nhật có khi còn nhiều hơn nhà hàng Tàu. Tôi ít có hứng thú vô mấy cái bar, ngó tới ngó lui chẳng biết làm gì, nhiều khi cầm chai bia, mắt cứ dán lên truyền hình cho hết giờ.
Tháng Năm 2005
Wednesday, January 7, 2009
Chợ Cẩm Thạch và Đồ Cổ Đài Loan
Hôm nay Chúa nhật 29 tháng 5, ăn sáng xong tôi quyết định đi chợ đồ cổ và cẩm thạch Đài bắc. Từ khách sạn, taxi chạy chưa tới 10 phút, tốn gần 100 đài loan tệ ($ 3.50 dollars). Lên tới nơi vẫn còn sớm, chưa tới 10 giờ. Các gian hàng cẩm thạch đang bắt đầu bày biện, đủ vòng, đủ nhẩn, đủ bông tai, màu xanh chóng ngợp cả chợ. Tiếng xi xô ầm ỉ, người Tàu thường ăn to nói lớn, đứng ngoài không biết cứ tưởng họ đang cải lộn. Tôi đi tới đi lui, rảo nát cả chợ mà chẳng mua được gì vừa ý, trong bụng cứ sốt cả lên, vì hai ngày vừa qua sinh nhật Vợ, không có món quà khó ăn khó nói. Cẩm thạch Vợ tôi không thích, trông có vẻ vừa già, vừa giống Tàu. Thấy đôi bông tai hay hay cũng muốn hỏi mà sợ thách trên trời dưới đất. Mở miệng nói tiếng Anh lập tức nâng giá lên gấp ba gấp bốn, trả giá không phải nghề của đàn ông.
Tôi bỏ qua khu bán đổ cổ, cũng chung một khu phố. Đồ giả cổ bày la liệt trong nhà, ngoài đường. Ở đây 95% toàn là đồ giả, may mắn lắm mới thấy được một món thiệt. Mấy thứ đồ thiệt làm bằng sắt, bằng đồng vài chục năm trở lại chẳng đáng gọi là cổ. Riêng cái bình, cái bát đời Minh, đời Tống đồ giả ê hề, không quen mắt, thiếu kinh nghiệm tiền mất tật mang như chơi. Năm ngoái ghé khu này, thay vì mua đồ Tàu tôi lại mua được đồ cổ Chu Đậu. Anh chàng người Thái lặn lội đem mớ hàng từ Thái qua, vừa cổ Thái, cổ Việt. Tôi hỏi thăm hàng lấy ở đâu? anh tình thiệt cho biết qua tận Sàigon mua đem về, nên bán sát giá. Cái bình đựng phấn, hình lục giác vớt lên từ tàu cổ chìm ở vùng biển Hội An anh kêu giá $150.00 dollars. Kỳ kèo, tôi cũng mua được vài món. Lần này có ý tìm mà không thấy anh chàng, nên chẳng mua được món hàng nào.
Tôi không khoái cổ Tàu. Mấy năm trước trời xui đất khiến làm quen với đổ cổ Việt Nam. Từ đó bị mê, có dịp đi xa tôi hay lang thang ở bảo tàng viện, hoặc tiệm bán đồ cổ để coi có món nào của Việt Nam. Thỉnh thoảng cũng gặp được cái dĩa đời Lý, cái chung rượu đời Trần, nhiều nhất thường gốm Chu Đậu. Đi xa xứ mà gặp đồ cổ nước mình không biết nói sao, vui buồn lẫn lộn. Tôi ước có dịp đi Thổ Nhĩ Kỳ một chuyến, đến bảo tàng viện Istabul thăm cái bình Chu Đậu tuyệt tác thế kỷ 15, khắc chữ Bùi Thị Hý Bút, sản xuất tại Hải Dương.Hồi chồng còn tại chức, bà Marcos, vợ tổng thống Phi Luật Tân có sở hửu cặp bình rượu hình con gà cực kỳ đẹp và hiếm, thuộc gốm Chu Đậu. Sau khi bị mất quyền, hình như đồ này lọt về tay dân sưu tầm khác. Người mình lắm kẻ giàu tiền, nhưng giàu đồ cổ Việt đếm trên đầu ngón tay. Không hiểu tại sao? tâm lý vọng ngoại hay tâm lý giàu tiền sướng hơn giàu vật.
Đài Loan, tháng 5 năm 2005
Chuyện Lạ Đài Loan
Hôm qua, ngày 29 tháng Năm một tay anh chị ngoại hạng ở Đài Bắc qua đời, tay này ác chớ không vừa, vậy mà đến 93 tuổi mới khăn gói gặp Năm Cam. Chuyện lạ là hôm đưa đám tang, giới anh chị khắp Đài Loan đổ về tràn ngập. Không những chỉ có anh chị Đài Loan, cả mấy ông trùm ở Nhật như Yamaguchi-gumi, Sumigosi, ông trùm 14K, một trong tứ Đảng ở Hong Kong, ông trùm cai quản hầu hết sòng bạc ở Macao… cũng hiện diện với phái đoàn hùng hậu. Tiếc Năm Cam đi sớm, nếu không dám đóng bộ đồ đen kiểu du kích đến chia buồn lắm.
Báo Taiwan News loan tin gần 10 ngàn "gangsters" về chia tay ông trùm có biệt danh "Mosquito Brother". Con muỗi còn có thêm biệt danh thứ hai là the Final Arbitrator, tức là kẻ phán quyết tối hậu .Trong số những anh chị đến dự lễ tang, có những băng đảng không đội trời chung với nhau. Bốn băng lớn ở xứ Đài, Bamboo Union, Four Seas, Tiendaomeng và Pine Union ký hiệp định đình chiến trong ngày tang. Họ được lệnh đến thì đến nhưng không gây gổ, thằng nào cải lời xuống suối vàng thăm Bố. Có lẽ vậy mà không có một cảnh hổn loạn, cả gấn 10 ngàn anh chị, mặc áo T-shirt đen lặng lẽ nghiêng mình trước con muỗi, xong rồi nhanh chóng lặn mất.
Cảnh sát Đài Loan vừa làm nhiệm vụ trât tự, vừa chụp hình lia lia. Cơ hội có một không hai để lưu trử hồ sơ hàng ngàn tay anh chị. Mafia Ý, mafia New York, gangster ở Los, băng Mễ chơi thua xa anh chị Á Châu. Một đám chỉ biết bắn súng rầm rầm, thanh toán dành ăn, còn một bên thì vừa lận con dao, vừa thủ thêm cuốn tôn tử binh pháp.Con muỗi xuất thân dân không cha không mẹ, ra đời sớm kiếm cơm nuôi em. Thành tay anh chị từ hồi còn trẻ, làm trùm cả khu vực thành phố Đài Bắc từ đó đến giờ. Hồi sinh tiền giao thiệp rộng, làm ăn mafia đa quốc gia nên tài sản kếch sù. Hiện gia đình của nhóm này kiểm soát hệ thống xuất nhập rau quả, nắm gần 45% các dịch vu quán bia rượu, hotel, vũ trường tại Đài Loan.
Tôi nghĩ thế nào con muỗi cũng gặp Năm Cam. Bố già Đài Loan vỗ vai bố già Việt Nam an ủi. Mày thấy đó, không đi trước thì cũng đi sau. Chỉ tại mày hấp tấp nên đi sớm, giết con Dung Hà làm gì để bọn nó xử tử. Tao như mày, tặng một vé du lịch Đài Bắc, cho nó hưởng đã đời rồi giao em út thịt tận Đài Nam, bố bọn công an Hà Nội mò ra.Con muỗi hồi còn trẻ đã là tay anh chị khét tiếng, làm chủ cơ ngơi vậy mà cảnh sát Đài Loan bó tay, làm ăn đàng hoàng, có đóng thuế, có môn bài hợp pháp, đâu cần mở xòng bài lậu lấy xâu. Đám anh chi Việt Nam chỉ giỏi ăn xổi, ở thì, đánh lộn, giành gái, lấy le. Không biết tính đường dài, chiến thuật thì khá nhưng chiến lược thì bù. Đánh du kích ngon, chơi chính quy thì không bài không bản. Làm ăn bạc triệu mà còn để mấy con cái nó xù, chết lãng xẹt.
Hôm qua trước khi về California, tôi thả bộ một vòng, định ăn cái gì cho nhớ hương vị đường phố. Đài Bắc trời tháng Năm không nóng, nhưng lại có gió thổi ào ào từng đợt. Bên California tôi thường thấy bán mấy con gà nhỏ bằng bàn tay, đen thui kêu là gà ác. Tôi chịu, không hiểu sao lại là ác, chẳng lẻ mấy con này hung dữ hơn gà thường. Tôi chưa thấy gà ác to cỡ gà bình thường. Nhưng hôm qua thấy họ treo lủng lẳng cả chục con gà ác thuộc loại to. Tò mò quan sát kỷ coi có gì khác giữa con ác và thiện, chắng thấy gì lạ, ngoài trừ lớp da đen bóng, bên trong thịt giống nhau. Tôi thiệt tình muốn làm một đĩa gà ác ghê đời, thử mùi vị thơm ngon cỡ nào, có khác gì mấy con gà thiện không ? Ở đây họ ăn hết, đầu cánh cổ chân không chừa bộ phận nào. Thâm chí mấy cái phao câu, vừa ác vừa thiện cũng xâu trên que bán, trông mát mắt không kém.Vơ tôi mỗi lần làm gà, nàng bỏ cái phao câu. Tôi nhớ câu "nhứt phao câu, nhì đầu cánh" của dân nhậu cũng tiếc hùi hụi. Không thấy ai ăn nên nghĩ mấy cha nội nhậu vào lời ra chớ làm gì phao câu quý vậy. Kỳ này về, tôi nói Vợ để lại cái phao câu, thử coi ngon cở nào.
Bên Đài Bắc người ta bán chứng tỏ ăn được, ăn ngon. Hơn nữa tôi cũng nhìn kỷ rồi, mấy cái phao câu con thiện, con ác trong béo ngậy, chút mỡ vàng vàng chảy ra khiêu khích, cái đít vểnh vểnh nhem thèm, cắn một miếng tới đâu hay tới đó.Tôi mua hai trái bắp luộc, mỗi trái gần $1.50 dollars, đắt hơn bắp Hán Thành, đem về làm quà cho Vợ. Vợ không dặn mua gì mà lại dặn mua bắp, ăn thử coi ngon cở nào mà mắc dữ vậy. Bên này, bắp luộc chín, trét lớp mỡ rồi nướng sơ trên than bán thành bắp nưóng. Hồi chiều tôi ăn tô mì bò bình dân, kêu thêm một dỉa gân với nạm bò, thêm chai bia Đài Loan. Bửa ăn tốn 370 đài loan tệ, chừng hơn $10.00 dollars.
Nói vụ giá cả làm nhớ tới Hán Thành, đắc đỏ không thua gì Tokyo. Trái dưa hấu ở Tokyo $40 dollars, thì Hán Thành cũng gần $25 dollars. Đi du lich kiểu buộc bụng, đến Hán Thành thì chỉ có nước xỉu, uống ly cappuchino hơn $5.00 dollars, đắt gấp đôi mà đâu có ngon bằng cafe ở Garden Grove, California.
Tôi hay đảo vòng vòng ở super market quan sát tình hình mua sắm, coi đồ ăn sinh hoạt thế nào. Thấy thương mấy bà Vợ mỗi lần đi chợ, hai con cua nhỏ hơn bàn tay đi đứt hơn $12 dollars, bắp 1$ dollars một trái, cá khô loại ngon thì nhắm mắt quay lưng. Không rỏ cá ngon cở nào, chừng hai chục con khô, to bằng bàn tay, gói ghém sạch sẽ, bỏ vô hộp đàng hoàng lịch sự, đề giá $250 dollars. Cá này tôi biết giới bình dân ăn vô trào ra, hầu hết họ mua để làm quà biếu. Không biết cá loại này phơi khô kiểu nào? cá tôi được ăn lần trước giống như cá lù đù, ăn cũng tạm chứ không gì xuất sắc. Điều ngạc nhiên là người bạn Đại Hàn giải thích cá này phơi ở ngoài tuyết, phơi tới phơi lui cho cá teo lại, hết mùa tuyết đem đóng gói bán.
Người Việt mình đâu có ai biếu cá khô bao giờ ? đem cho coi chừng bị chưởi nát mặt. Ở xứ Hàn Quốc lại khác, quý lắm mới tặng cá khô. Mai mốt con dâu Hàn Quốc cho bà mẹ chồng Việt Nam hộp cá khô, phải biết trước để khỏi mích lòng, hờn hờn tủi tủi, tội nghiệp con dâu. Văn hóa khác nên lắm chuyện buồn cười, cùng dân Á Châu mà còn chảy nước mắt. Tưởng tượng dân mắt xanh mũi lỏ thì không biết chảy cái gì đây?
Đài Loan, 31 tháng 5 năm 2005
Sâm Bổ Lượng ở Đài Loan
30 tháng Năm - Sáng nay thứ Hai đi làm, từ Taipei lên Hsinchu mất 1 giờ đồng hồ, tiền xe tốn $2,000 đài loan tệ ($70.00 dolars). Vì mai về California nên ở lại Taipei cho tiện, mọi khi vẫn ở Hsinchu cho gần. Không như Đài Bắc, Hsinchu buồn bả, chẳng biết đi đâu. Tối ngày ở trong khách sạn như cực hình, mấy tiệm buôn mom and pop giống Saigon, đằng trước để cái quầy bán hủ tiếu, bán mì, trong nhà kê dăm ba bàn, mấy cái ghế để khách ngồi ăn. Vắng khách, ông chủ ngồi trước tiệm quạt phành phạch làm nhớ quê nhà những buổi trưa hè.
Hôm qua tôi đi lại tiệm sâm bổ lượng. Tính kỳ này chọn món khác, vừa chỉ cái hình thì cô bán hàng trổ một loạt tiếng Tàu, nhìn kỷ tôi biết mình hố. Món này chắc có hai ba kiểu ăn, có bỏ đá bào hay không? cho táo Tàu loại gì? tôi hiểu cô hỏi tôi muốn ăn cách gì làm sao tôi giải thích?. Tôi đành bổn củ soạn lại, ăn món hạt sen với khoai môn. Anh xong tôi tò mò muốn kêu thêm món nữa. Thấy hình giống như chè chí mà phù hồi nhỏ hay ăn ở trên phố. Tôi định bụng chơi món này cho biết ngon hơn mấy anh Tàu ở quê mình không. Cô bán hàng đem ra môt tô màu đen kịt, lỏng lỏng chứ không đặc như chí mà phù, lại kèm theo chừng chục viên thuốc, tròn tròn, màu trắng nhỏ bằng đầu chiếc đũa. Tôi nhìn quanh coi người ta ăn, bỏ viên thuốc vào miệng nhâm nhi rồi làm một ngụm nước đen đen. Mẹ cha ơi, vừa bỏ viên thuốc vô nghe chua cả cái miệng, nhắp thứ chén nước thì đắng nghét không kịp phun ra, tôi đành nhắm mắt uống luôn. Mất toi 50 đồng đài loan, vừa đi vừa cười thầm trong bụng, đúng là tổ trác.
Mấy cái xe bán hàng rong làm mất thời giờ không ít. Tôi đứng coi họ mua bán, vừa muốn thử cho biết đá biết vàng, nhưng còn ngần ngại. Có xe bán bắp luộc, bắp nướng trét mỡ. Tôi không thấy hành như ở quê nhà, họ trét cái gì màu đen đen, không thơm như ở Việt Nam. Vợ tôi mê bắp số một, có nàng ở bên cạnh thì phải làm vài trái đem về ăn tối giống như kỳ đi Việt Nam vừa rồi, tối nào cũng xuống chờ đón xe bắp nóng hổi chạy qua. Mấy xe bán tả pín lù đông nhất, khách tới lui nườm nượp. Đủ thứ tim, phổi, gan lòng, ruột…có thêm đậu hủ, lạp xưởng, khoai, cá viên, bò viên…hầm bà lằng xí ngấu bỏ hết vô trong chảo dầu kêu xèo xèo….khói bốc lên thơm lừng, mỡ văng tùm lum. Đảo qua, đảo lại cô bán hàng vớt ra để cho ráo dầu rồi bỏ vô bịch giao người mua. Có người ăn liền, có người đem về nhà nhậu, có người vừa chạy xe vừa ăn.
Đến Đài bắc mà không uống trà thì cũng uổng. Đủ thứ, đủ loại trà thơm ngát. Đắt tiền, rẻ tiền không biết đường mà mò. Có loại uống vừa thơm, vừa không làm mất ngũ, trằn trọc. Có loại nó quậy mình bần thần cả đêm. Tôi uống ôlong thì thấy chịu, tưởng bở uống thử trà xanh (green tea) làm mất ngũ cả đêm. Hồi tối ăn dinner ở Brasserie, nằm trong Grand Formosa Hotel hết xảy. Nhà hàng đắt và ngon đến độ muốn có bàn ăn phải dặn chổ trước, không thì chờ đến tối mai. Tôi ít ăn sushi, phần vì ngại đau bụng khi đi xa nhà, phần vì gần đây lại sanh tật hay bị allergy với cua tôm. Vậy mà thấy hàng phô bày ngon quá, tôi làm thử, ăn hết hai vòng sushi vẫn muốn thêm nếu cái bụng cho phép. Đồ ăn loại thượng hảo hạng, cá tuna tươi rói, trứng cá dòm lóng lánh, mực con, nghêu, sò, ốc bày la liệt. Món nào cũng khỏi chê, ăn không cảm tí mùi tanh trừ vị ngọt lịm và ngon của đồ tươi như vừa mới đem lên từ biển. Cái bánh cuốn bằng rong biển, kẹp ít trứng cá, thêm chút washabi kèm với dưa chuột và sốt cắn một miếng, vừa dai dai, vừa béo béo. Rong biển loại “top of the line”, ăn không một chút tanh.
Tôi thử món Shimayato, bánh mì kiểu pita giống như bánh chiên, kẹp thịt gà ướp, trộn với bắp cải, cà chua và ít nước sốt, khỏi chê luôn. Thịt heo ướp nướng than, cánh gà lụi, xúc xích nhét xương heo nướng trên đá thơm lừng, roasted beef mềm mại, cá hồi chiên, cá thu hầm nước sốt ăn một miếng đáng đồng tiền bát gạo.
Tôi không thuộc loại kén ăn. Dân ngũ bờ ngũ bụi quen rồi. Mình xuất thân con nhà dân dã, từng bửa đói bữa no. Gần đây đi làm xa nhiều, ở khách sạn 5 sao, ăn loại thượng hạng thành ra cơ thể bị hư. Nhỡ ăn cái gì bụng nó không chịu thì đau khổ, vừa mất vui vừa hỏng việc hảng. Gọi vợ than vãn “anh già rồi, ăn đồ biển bây giờ bị ngứa”, tưởng được an ủi nào ngờ nàng phán “anh ăn uống sang nên cơ thể bị spoil, ăn đồ biển thượng hạng sao không thấy biến chứng”.
Bữa ăn tối vừa rồi tôi cũng lo lo. Không biết cơ thể nó có trở trứng với đồ biển không? Sáng dậy không thấy biến chứng gì hết, coi như hạ cánh an toàn.
Đài Loan, tháng Năm, 2005
Sunday, October 26, 2008
Mai Em Ra Pháp Trường
Mai Em Ra Pháp Trường
(Không có buồn nào bằng nỗi buồn tuyệt vọng của người con gái, tuổi đôi mươi và biết mình sẽ chết)

***
Mai ra pháp trường
Viên đạn đồng sẽ ghim giữa tim em
Em đã sống những ngày chua xót
Trong ngục tù, u tối thê lương
Mai ra pháp trường
Mưa dầm dề như nước mắt chia ly
Ai khóc em mà Sài-Gòn đẫm lệ
Ai buồn mà trời đất âm u
Mai ra pháp trường
Viên đạn đồng sẽ ghim giữa tim em
Paris ơi thôi một lần vĩnh biệt
Sông Sein buồn ta mãi mãi xa nhau
Mai ra pháp trường
Những con đường đưa tiễn chân em
Giọt máu hồng làm hoa dưới mộ
Xin một lần phủ kín đời em
Sep. 10, 2006
Trại Giam 4 Phan Đăng Lưu - Sài Gòn Việt Nam
* Tặng người con gái Pháp gốc Việt sẽ bị nhà cầm quyền CS tuyên án xử bắn vì tội buôn ma túy.
Monday, February 4, 2008
Wednesday, November 8, 2006
Đêm Nghe Mưa Trong Tù

Đêm nghe mưa trong tù
Ngồi đếm lá thu bay
Đêm nghe mưa trong tù
Buồn nát những cơn say
Sao đi mãi không về
Để em ngóng em trông
Đêm nghe mưa trong tù
Lệ ai rớt thành giòng
Người tù ngồi cô đơn
Thân lạnh lùng
Đêm chập chùng
Ngưòi tù ngồi bơ vơ
Mưa mịt mùng
Xa nghìn trùng
Người tù ngồi nơi đây
Chôn cuộc tình
Theo đời mình
4 Phan Đăng Lưu
20/8/06
* Tặng Vợ và những người thân yêu
Prisoner lonely
Prisoner lonely
Night is falling
I am here in jail, listening to the rain
Out There somewhere
Leaves are falling
Killing my soul slowly
Why am I not home
Why am I not There
Night is falling
I am here in jail, listening to the rain
Out There somewhere
One is crying There
I am here
Prisoner lonely, cold in a far away night
Prisoner stripped, rain in a forever good bye
Prisoner trapped, love and life leave me
August 20, 2006
Subscribe to:
Posts (Atom)