Sunday, January 22, 2006

À Ơi...............


Thứ bảy ngày 21 tháng 1
Tim ngừng đập
Những cánh diều đứt dây
hoảng loạn

Ai tuổi thơ chơi trốn tìm
Ta bánh xe bò
Chở nước rong khắp phố
Mưu sinh
Quay những vòng oan nghiệt
Ngậm ngùi bay
Mõi cánh chim bằng

Buối sáng lên đồi Thiền lâm
Đốt vòng nhang tưởng niệm
Chiều qua lầu ông Hoàng
Nấm mộ hoang nghe sóng
Rì rào cám dỗ
Ngoảng mặt làm ngơ
Tim đếm nhịp
Những bước chân thảm thiết

Biến Thương Chánh
Con còng đi giang hồ
Lang thang viễn xứ
30 năm qui cố hương
Những đợt sóng bạc đầu
Đã phủ kín rong rêu

Đá ông Địa chiều nay
May vẫn bay
Chim vẫn soải
Mà người đi
Đi mãi không về

À ơi
Cái ngũ ngũ cho ngoan
Mẹ còn đi cấy đồng sâu chưa về

Bùi Hoài Giang

Thứ bảy ngày 21 tháng 1 năm 2006

Friday, January 6, 2006

Praha - Velvet Revolution

Anh hùng tử nhưng hồn bất tử. Hai sinh viên Tiệp Jan Palach và Jan Zajic tự thiêu chết để phản đối cuộc xâm lăng của Liên sô hồi 1968.

Ngày 16 tháng 1 năm 1969, Jan Palach, 22 tuổi sinh viên trường Đại học Praha, khoa Triết đã tự thiêu tại Quảng trường Wenceslas để phản đối nước Nga xâm lăng Tiệp. Palach đến trước Viện bảo tàng quốc gia, cởi chiếc áo khoác, bình tỉnh bôi lên người một lớp bông gòn, tưới khắp mình chất dẫn hoả rồi châm lửa.
Lá thư tuyệt mệnh anh viết trong túi xách cho biết anh tự nguyện là ngọn đuốc sống số một, anh tin rằng sẽ có các ngọn đuốc khác noi theo trước khi Tiêp Khắc xuống đường đình công.

Palach viết " cả nước đã đến giai đoạn tuyệt vọng, chỉ có cách duy nhất là tự thiêu để cảnh tỉnh nhân dân Tiệp". Nước Tiệp sôi xục, Praha rơi lệ, gần 800 ngàn người đã đưa tiễn anh lần cuối tại Praha. Ngày 25 tháng 2, cũng ngay tại Quảng trường Wenceslas. Người thanh niên 19 tuổi, Jan Zajic đã tự nguyện làm ngọn đuốc sống thứ hai. Jan Palach va Jan Zajic đã chết cho tương lai nước Tiệp.

Anh hùng tử nhưng hồn bất tử. Du khách đến Tiệp thường đến Công trường Wenceslas để tưởng nhớ hai anh. Chúng tôi đã nghiêng mình, ngậm ngùi, thương tiếc, kính phục hai cái chết dũng cãm, đi vào lịch sử và xứng đáng để cả nước Tiệp tưởng niệm.


Vợ chồng tôi ở Praha gần 4 ngày. Đây là lần thứ hai tôi đi Tiệp Khắc, lần trước ghé thăm Praha được 2 ngày, sau cuộc cách mạng nhung vài năm. Hơn 10 năm sau cuộc cách mạng, nước Tiệp cộng sản đã hoàn toàn thay da đổi thịt. So với Paris, kinh thành hoa lệ thì Praha là một cô gaí đẹp ở ngoại ô, vẫn còn giữ được nét "hoang dã, huyền bí"; trong khi cô gái thành phố kinh kỳ Paris, đẹp nhưng với nhiều "son phấn".

Lịch trình đi Praha có quá nhiều chổ, không thể nào đi hết được. Cô con gái rượu của tôi lên mạng chọn gần chục địa điểm để tham quan, cái nào cũng không thể bỏ qua được. "We got to see this Dad !!!!"


Những người đã khởi đầu cho cuộc Cách Mạng Nhung ở Tiệp. Ban nhạc Rock Plastic People of Universe và cựu Tổng thống Tiệp Vaclav Havel - Nội dung viết trên bức tường ô nhục ở Đức " Let Me Live My Life - Enjoy Freedom....." (Tài liệu được lưu trử ở Bảo tàng viện về cộng sản tại Praha)
(còn tiếp........)

Thursday, January 5, 2006

Paris Có Gì Lạ Không Em?

Tôi đi Paris lần này là lần thứ ba. Lần đầu tiên hồi năm 1995 chỉ có ghé ở Phi Trường vài tiếng đồng hồ. Nhìn ra ngoài tuyết rơi lác đác, thèm được dạo phố Paris. Trời ơi cái tên sông Sein, nhà thờ Đức Bà, tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn... như có ma lực, cứ thôi thúc trong lòng mà đành phải hẹn laị lần sau.

Lần thứ nhì mới hồi tháng 10, 2005 nhưng ở tận Lyon miền Nam nước Pháp. Bận bịu quá chừng, ở cả tuần mà cũng không đáp metro đi Paris được. Sáng uống cafe Pháp, ăn bánh mì bagguette với dăm bông, chiều thử dinner với thịt thỏ nấu rượu vang, nhấm nháp ly rượu vang Pháp mà không rờ được cái ghế đá công viên vườn Luxembourg nên cũng chưa thấy đã.

Hôm từ giã Lyon, tôi chơi một dĩa nai xào kiểu thịt bò bít tết cho bỏ ghét nhưng dặn nhà hàng là nấu well-done. Ăn miếng thịt nai có cãm giác như miếng thịt heo và bò pha trộn. Vừa mềm mềm cũa thịt bò nhưng cứng cứng, dai dai của heo. Mùi nai thì vẫn còn phảng phất ở đâu đây.....không nồng nàn như nai ở Việt Nam, chỉ có một chút hương vị của núi rừng.

Tháng 11 tôi lại đi Paris. Lần này thì nghỉ phép hẳn hoi với vợ con. Lịch trình ghi rỏ ràng, 2 tuần lễ ở Âu Châu...tha hồ rong chơi. Tuần lễ đầu dành cho Paris, lang thang khắp phố, khắp phường. Tuần lễ thứ hai đi Âu Châu vài ngày....có thể Áo, Ý, Đức, Tiệp, Anh....những ngày còn lại thì về Paris trước khi ca bài "trời muà Đông Paris, suốt đời mình chia ly". (còn tiếp........)


Tuesday, January 3, 2006

Kagoshima - Japan

Tháng 9 vừa rồi tôi đi Kagoshima, một thành phố nằm tận cùng của phiá Nam nước Nhật. Kagoshima không có đường bay quốc tế, thành ra phải đi từ SF đến Osaka rồi đổi phi trường nội địa, lấy máy bay đi từ Osaka về Kagoshima mất 1 giờ đồng hồ.

Kagoshima đúng là thành phố buồn thiu. Chẳng có gì hấp dẫn du khách ngoại quốc hết. Ở đây nổi tiếng nhất là về khoai lang tím, đặc sản điạ phương. Khoai lang tím nấu thành rượu người Nhật kêu là Sochu, uống cũng nặng không thua gì rượu đế miền Nam. Đặc biệt chỉ duy nhất ở Kagoshima là bạn có thể uống bia tím, nấu từ khoai lang tím.

Nói đến Nhật về rượu thì thông thường người ta nghĩ đến Sake. Thực ra gần đây Sake đã nhường chổ cho Sochu. Soshu là thứ rượu nấu từ các loại khoai, trái cây….bất kể thứ gì, trong khi đó sake nấu từ luá và phải chưng cất. Nồng độ rượu Sake từ 10 đến 15 độ, trong khi Sochu nặng hơn, có thể từ 20 đến 40 độ. Ở đâu trên xứ Nhật thì bạn kêu Sake, người ta đem Sake. Nhưng ở Kagoshima thì không như vậy. Kêu Sake người ta dọn bạn Sochu. Bạn có thể chọn hàng chục loại Sochu để thử….uống chừng một xị rượu coi như quất cần câu rồi.

Kagoshima nổi tiếng về khoai lang. Một củ khoai chừng nửa lòng bàn tay bán giá $1 dollars, khoai lang làm bánh, khoai lang làm thành chip, khoai lang làm bia, khoai lang làm rượu…..đi đâu cũng thấy khoai lang. Buổi sáng ăn điểm tâm họ cũng để khoai lang cho bạn ăn. Tổi thử rồi, thấy cũng giống khoai lang quê mình….nhiều khi còn thua cái vị ngọt và bùi của khoai mình, chỉ có khác là hình như tôi chưa thấy khoai lang tím ở Việt Nam.



Ở Kagoshima - Nhật họ có món ăn rất lạ, lần đầu dọn ra thấy hết hồn. Cá phơi khô, xắt ra mõng còn hơn tờ giấy quyến. Khi nấu soup hoặc bất cứ món gì có nước, họ rải vài nhúm cá khô này lên. Cá cắt mõng, thấm nước từ từ nên chuyển động làm bạn tưởng như con gì còn sống đang nhúc nhích trong tô….thấy hết hồn luôn. Sau này biết rồi nên ăn tỉnh bơ. Họ ăn nhiều món mà mình cũng thấy là lạ. Thí du như trứng gà sống, bỏ vô chén đánh cho đều, chế vô vài giọt nước tương rồi đổ lên chén cơm nóng, quậy xệch xệch rồi cứ thế mà và vô miệng….Tôi chịu thua, chẳng thà ăn Sushi chứ ăn trứng sống kiểu này thì không có tôi.

Ở nhà nhiều khi mình ăn mì, ăn bún mà húp kêu soạt soạt là vợ nhắc, con kêu. Ở Nhật, ăn mì mà không kêu cái rọt dòn tai thì không phải dân Nhật. Trai cũng như gái, họ để nguyên cộng mì, đưa vô miệng rồi cứ thế mà hút cho đến hết….không cắt ngắn hoặc và vô miệng nhè nhẹ như kiểu ăn của người mình. Vô tiệm Nhât ăn mì cứ nghe như tiếng nhạc…chổ này hút một cái xoạc, chổ kia kêu cái xoạc vừa lạ lùng mà cũng vừa buồn cười.

Thứ Bảy Ngày Vĩnh Biệt


Thứ bảy ngày 22 tháng 1
Tim ngừng đập
Những con quạ đen kêu thảm thiết
Thành Denver xám xịt một màu tang
Ta đốt trầm hương
mắt nhạt nhòa

Tiệm rượu ngã tư đường Federal
Người Mỹ già ngữa tay xin tiền
Những người Mễ Tây Cơ xếp hàng mua whisky 99 cent
Uống một chai chào xứ tự do
Thêm một chai cho 12 tiếng làm việc chết bỏ
Một chai cho những tờ hóa đơn ngẹt thở
Ta uống mình ta
Chết ngỡ ngàng

Người chủ Việt Nam ôm ngực buồn bã
Tim tắt thở
Đứa con gái 3 tuổi kêu hoảng hốt
Bố ơi, bố ơi
Thôi vĩnh biệt
Ta ngã đời ta
Những vô thường

Giấc mơ vỡ như chai Heineken vừa rớt
Giọt nước mắt
Chảy xuống xót xa
Trả hết yêu thương và hạnh phúc
Ta chết rồi sao
Nửa linh hồn

Chúa nhựt ở nhà quàn Aspen
Ngập tràn những vòng hoà tiếc thương
Trên nóc nhà thờ
Con quạ đen lắng nghe lời kinh tiếp dẫn
Nam mô A di đà Phật
Sắc tức thị không
Cõi ta bà

Buổi trưa ở California
Gió tụng kinh tiễn biệt
Ta đốt đời ta
Hết oan cừu

Calif. March 11, 2005

Friday, July 1, 2005

Hán Thành

Ở Hán Thành mùa hè nóng rực lửa, cuối tuần tôi hay đáp xe điện ngầm đi ngao du các trạm xe chằng chịt, ghé các trung tâm mua sắm ở ngay từng trạm. Ăn kim chi ngán tận cổ, vừa cay vừa nóng. Lâu lâu ăn một lần thì thú vị, còn ăn hàng ngày, tuần này qua tuần khác chỉ có nước chết. Nhiều lúc, phải đi cả tiếng đồng hồ, từ Ichon lên tuốt Seoul để tạt qua tiệm phở Việt Nam, làm một tổ phở cho đở nhớ mùi hành trần, mùi hồi, mùi nước phở thơm lừng tận xứ California.

Ở Ichon khi ăn cơm phải biết giá trị hạt gạo. Đây là nơi chuyên cung cấp gạo dành riêng cho Vua Hàn Quốc từ thuở xa xưa. Ichon cách Hán Thành vài chục cây số, nơi đây nổi tiếng sản xuất gạo ngon nhất nước. Hạt gạo tròn tròn, mập mập và ngắn ngắn không giống như gạo ở Việt Nam. Ăn bát cơm trắng nghe ngọt ở đầu lưỡi, thưởng thức cái vị dẽo và thơm của giống gạo nổi tiếng một thời chỉ dành riêng cho vua chúa quan quyền. Người Đại hàn không chỉ ăn cơm trắng, họ có cơm tím, có cơm trộn lẫn giữa cơm và đậu đen, nhiều khi bạn bất ngờ ăn một chén cơm trộn với đậu xanh, khoai lang có màu vàng lẫn lộn với màu trắng, và vô miệng mà không muốn nhai, muốn nuốt, để đó còn thường thức mùi thơm của khoai, của cơm cho đã.

Không cần lên tận Hán Thành mới có kim chi ngon, ở Đại Hàn, kim chi chổ nào cũng tuyệt, từ Ichon cho đến Cheongju, lắm thứ, lắm kiểu kim chi. Kim chi không chỉ giới hạn từ bắp cải; chỉ riêng cải cũng có hàng chục thứ cải rồi. Có kim chi làm từ thân cải, có kim chi làm từ củ cải, có kim chi cay xé họng, kim chi vừa vừa, kim chi làm từ giá, dưa chuột, hành lá, măng, ớt…rau quả nào cũng làm kim chi được, thậm chí có cả sâm kim chi luôn. Trung bình, mỗi bữa cơm họ dọn ra vài dĩa kim chi, dọn càng nhiều càng đắt tiền. Nhà càng giàu, càng quyền quý bữa ăn càng có nhiều dĩa kim chi. Đi ngang nhà hàng, bạn liếc sơ trên bàn, có hai ba chục đĩa kim chi bày la liệt, bạn biết túi tiền của bạn cũng phải đầy đầy.

Đến Hàn Thành phải để ý thịt chó. Dĩ nhiên đây là món quốc hồn quốc túy. Mùa hè, hình như bắt đầu Tháng Sáu, dân Đại Hàn có lệ ăn thịt chó để giải nhiệt. Chó phải là cho non, chó còn tơ. Thịt chó mắc không thua gì thịt bò. Tuy nhiên muốn ăn thứ độc này phải biết chỗ ăn, các quán hàng bình thường không bày bán thịt “cầy’. Ở đây cả năm rồi, tôi vẫn chưa dám thử, tìm cách thối thác hoài nhưng không biết lúc nào thì bị xiêu lòng.

Trong các thức ăn, tôi chịu món gà hầm nhân sâm chấm muối biển. Không phải dân Đại hàn ai cũng nấu món này ngon. Tôi thử cả chục tiệm, mỗi nơi nấu mỗi khác, có nơi xoàng xoàng, có nơi ngon, có nơi ăn rồi còn muốn ăn thêm một con nữa.

Kiều nữ Đại hàn lại xuống đường tháng 6/2005


Bạn có bao giờ lạc vô rừng kiều nữ chưa? không phải chục cô, trăm cô hoặc ngàn cô đâu. Cứ tưởng tượng có hơn 5 ngàn kiều nữ thì bạn biết mình bị lạc giữa rừng tiên. Hồi tháng 10 năm ngoái, hơn 5 ngàn kiều nữ Đại hàn xuống đường phản đối luật phạt quá khắt khe không những đối với các chủ động, các kiều nữ mà luôn cả khách tìm hoa, làm kinh doanh bị kiệt quệ. Điều lạ lùng là các em đeo khẩu trang hết che bớt mặt nên khó đoán em nào đẹp, em nào xấu. Nhưng chỉ còn thấy đôi mắt long lanh thì thiệt tình em nào cũng sắc nước hương trời. Thị trường mua hương bán phấn ở Đại hàn lên đến bạc tỷ dollars, vì luât khắt khe nên khách không lai vãng, mấy em bị ế ẩm, phải đồng loạt xuống đường.
.
Hooker Hill (Kiều nữ đồi)

Ở Hán thành, có khúc đường nổi tiếng. Báo chí đặt tên là Hooker Hill, tạm dịch là Kiều nữ đồi. Thấy báo chí tường thuật dữ quá tôi tò mò lên coi cho biết. Té ra chỉ có một khúc đường, vì dốc hơi cao nên gọi là đồi cho văn vẻ. Ở đây tập trung bar rượu, motel, nhà nghĩ....lúc cực thịnh mấy em đứng ngoài tiệm, ăn mặc mát mẽ mời chào, lôi kéo khách, ra vào tấp nập. Bây giờ vắng hoe, kiều nữ phải bỏ nghề.

Nghề nào cũng vậy. Chắc mấy em trốn thuế, làm ăn tiền mặt nên chánh phủ thất thu. Nghe đâu vì mấy cái luật phạt vớ vẩn đó mà thành phố mất toai hàng trăm triệu dollars mỗi năm. Quán xá đóng cửa, bia rượu ế ẩm, khách sạn dẹp tiệm, công nhân thất nghiệp...làm ảnh hưởng dây chuyền.

Thursday, June 30, 2005

Bảy Ngày Trong Một Đời Người


Monday

Buổi sáng
Khi cây cỏ, chim muông
Vẫn còn ngái ngủ
Khi con chó nhỏ nhoi
Vùi mình êm ả
Bên những giấc mơ

Ta uống chung ly cafe
Không có điếu thuốc
Để thả khói vòng vòng
Như thời trẻ dại
Không có mộng mơ, làm dáng
Như thuở nhìn trăng và sao

Ta hôn nhau vội vàng
Tiển biệt
Chúc em một ngày
Không có ưu phiền
Khó chịu...

Tuesday

Thêm một ngày
Bắt đầu
Bằng những điều quen thuộc
Ta mong em bình an

Wednesday

Nếu có điều gì em muốn nói với anh
Thì hôm nay là ngày của em
Không cần coi bói anh cũng biết
Hôm nay là ngày tốt
Không quá sớm để khỏi làm bỡ ngở
Không muộn màng để bớt lo âu

Em cứ nói đi
Ta vẫn còn thời gian vừa đủ
Để dòm trước ngó sau
Để vui hai ngày và phiền muộn bốn ngày
Em nói đi cho dù chua xót
Đắng cay nào anh cũng lắng nghe em

Thursday

Ba ngày rồi lại bốn ngày
Bốn ngày rồi lại ba ngày với nhau

Friday

Ngày mai mình sẻ ngủ vùi
Không có tiếng đồng hồ báo thức
Quên đi những vụn vặt trong ngày
Những chì chiết ưu tư

Ít nhất cũng có điều
Cho mình chờ đợi
Ngày mai, ta chờ ngày mai

Saturday

Cứ để thời gian chầm chậm đến
Rồi đợi ngày mai chóng lụn tàn
Ta cũng sẽ qua đò một chuyến
Sợ thuyền, sợ bến, sợ sang sông

Sunday

Gió gỏ cửa gọi về
Dây điện nằm chết giữa đêm khuya
Ta trở giấc quạnh hiu
Đời viễn du tóc trắng theo ngày

California 27 May, 2003